
《chū sài》
《出塞》
zuò zhě:wánɡ chānɡ línɡ
作者:王昌齡
qí yī
其一
qín shí mínɡ yuè hàn shí ɡuān,wàn lǐ chánɡ zhēnɡ rén wèi huán 。
【出塞古詩拼音版 出塞拼音版】秦時明月漢時關,萬里長征人未還 。
dàn shǐ lónɡ chénɡ fēi jiàng zài , bù jiào hú mǎ dù yīn shān 。
但使龍城飛將在,不教胡馬渡陰山 。
qí èr
其二
liú mǎ xīn kuà bái yù ān , zhàn bà shā chǎng yuè sè hán。
騮馬新跨白玉鞍,戰罷沙場月色寒 。
chéng tóu tiě gǔ shēng yóu zhèn , xiá lǐ jīn dāo xuè wèi gàn。
城頭鐵鼓聲猶震,匣里金刀血未干 。
《出塞》主要是慨嘆遠征之苦,良將之苦 , 體現出了詩人對家國的愛重和維護、對戰爭勝利的渴望與期盼以及對良將的信心 。
